Những dòng chữ vội vã

“Mình thì lúc nào chẳng vội. Làm vội, ăn vội, đi vội và yêu thích cái gì cũng vội vàng. Tuổi tác là một yếu tố khiến cá tính xốc nổi này bị đẩy lên cao, giống như mỗi một giai đoạn bắt buộc phải trải qua của tất cả mọi người khi hoóc môn tăng động tăng quá cao so với mấy thứ khác. 😀 Tuy nhiên, mình nghi ngờ chẳng phải mới đây mà nó ra đời, có khi là từ ngày này qua tháng nọ năm nẳm nằm năm nào đã ăn sâu vào máu rồi mới khổ chứ.

Nhưng… những ngày gần đây tình trạng này càng trầm trọng hơn, có thể bản thân mình chẳng cố gắng vì niềm đam mê của bản thân mà chỉ lo làm sao để hài lòng người khác khiến cho mình dễ chết đi hứng thú với công việc này. Mình mệt rồi, có khi giới hạn bản thân mình đã đến rồi cũng nên.

Người ta làm vì tiền nên người ta cố gắng bám trụ bằng bất cứ giá nào. Người ta làm vì tình yêu với công việc, người ta sẽ ra đi khi thứ tình cảm đó phai nhạt dần đi. Một ‘nầm mồ’ chôn sống một con người là khi con người đấy tự thấy thanh thản và bình yên mãi mãi, không cần phải hít thở nữa mà có thể vĩnh viễn chôn mình ở tuổi 25.

Mình không thể nhìn thấy Trương Hoa Trâm của năm 30 tuổi sẽ ở đâu nếu mình cứ ngồi ở đây. Tiền tài? Danh vọng? Chức vụ? Không! Mình không lưu luyến ở lại vì những thứ hào nhoáng xa xỉ đó. Mình cảm thấy bản thân mình chưa chịu rời đi chỉ vì mình chưa biết sẽ đi đâu về đâu? Về đâu để tìm được niềm vui mỗi ngày và có thứ để sống chết vì nó, tối sẽ ngủ thật ngon và chờ mong ngày mới lên để bắt đâu những điều thú vị mới? Với 1 đứa đã quen đi mây về gió như mình thì ở yên 1 chỗ và không làm gì chính là một cực hình. Ai bảo về nhà sẽ bình yên? Không! Về VN cũng sợ, ở lại vùng đất này càng sợ hơn. Bản thân mình thật hèn nhát quá thể!

Mẹ mình nói mình có phúc mà không biết hưởng.

Chị mình nói kiên nhẫn ngồi đấy đi, khi nào có đường đi mới hẵng buông bỏ để ra đi.

Một người bạn nói biết bao nhiêu người muốn được như mình mà không được, mình còn trẻ còn chịu đựng được, công việc hiện tại an nhàn và dư dả tiền bạc thế lọ thế chai. (vì anh ta đâu biết những áp lực và dằn vặt mà mình đang phải chịu đựng hàng ngày)

Chỉ có bản thân mình biết. Mình làm được gì và không làm được gì.

Chỉ có bản thân mình biết cái gì phù hợp cái gì không.

Chỉ có bản thân mình biết khi nào nên dừng lại…

Chỉ là… quá khó để thừa nhận rằng bản thân là người thua cuộc.

Quẻ bói đầu năm có thể đúng, cũng có thể sai. Năm nay mọi chuyện đều suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió. Nhưng chuyện đi về hay ở vẫn là do mình toàn quyền quyết định. Một khi đã xác định ra đi, THT mình sẽ đi nhanh- gọn- lẹ và dứt khoát 😀 Cứ chờ đấy, tạm thời cứ ngoan ngoãn ngồi lại đã hehe”.

Toàn bộ đoạn tự sự trên được viết vào 29-2-2016 và bây giờ chúng…không còn đúng nữa, nhất là đoạn cuối. 17-11-2016, bản thân mình buộc chính mình vào ngày này sẽ không còn ai thấy mình ở CPC nữa vì mình đã lên kế hoạch từ chức từ những ngày cuối năm 2015 nhiều giông bão rồi. Và không ai có thể lung lay quyết tâm giã từ tất cả vào tháng 1-2017 để ra đi tìm con đường cứu lại Trương Hoa Trâm của ngày xưa cũ- khi nhiệt huyết với những thứ mình thích chưa bao giờ mất đi…

Mình tin rằng gap-year để học hỏi những thứ mới sẽ khiến mình trẻ lại và vui vẻ hơn, quan trọng là mình sẽ có thời gian để làm nhiều thứ khác có giá trị hơn cho cuộc đời mình.

Thân ái,

Trâm

LX, 16 tháng 11 năm 2016

Advertisements

[5-9-2016] Bắt đầu có hứng viết Nhật ký online

Hôm nay thứ hai, hôm qua chủ nhật và ngày mai là thứ ba…

Đừng để ý đến dòng chữ vô nghĩa phía trên, tui chỉ hắng giọng luyện tập tay lại sau bao ngày chán chả buồn viết đấy thôi. Như người ta trước khi xài Micro kiểu gì chả “1..2..3 testing” hay”1..2..3..Alo” ấy mà. Lại thêm 1 dòng vô nghĩa giải thích cho cái dòng vô nghĩa phía trước, haizzz

Vào đề nè: chủ nhật đi lang thang với cái mặt bỏng rát và hai cái chân đen thui mang hình dạng cái quần short từ đùi trở xuống. Haha lâu rồi mới thấy mình điên như vậy, thả tay ga chạy theo cảm xúc luôn, không muốn ăn là không ăn, muốn đi đâu là đi, muốn học gì là học, muốn làm gì là làm… Thoải mái đầu óc và thân thể, cảm thấy rốt cuộc cũng biết mình muốn gì… Nhưng chẳng biết như vậy có phải là cái tốt nhất cho mình không nhỉ?!

Ôi lại nữa rồi, STOP!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đừng lo âu- đừng luyến tiếc- đừng hoài nghi- đừng chùn bước tôi ơi!!!!!

Sao bản thân không tự làm chủ được cuộc đời của mình mà cứ sống theo kỳ vọng của người khác hoài vậy nhỉ? Dù tiền bạc rủng rẻng, nhưng không có nổi 1 tí tự tin khi đứng cùng với người đồng chức vụ trong công ty đối thủ, không có mặt mũi mà ngồi tiếp tục ở đây cố ra vẻ mình đã đủ tầm để gánh vác công việc…bla..bla…bla nhận ra bản thân đã xuống cấp nghiêm trọng, con người có dấu hiệu tự thỏa mãn và chấp nhận bị nghề nghiệp kiểm soát, cảm thấy sợ hãi khi bước ra khỏi vùng an toàn… đã đến lúc mình cho bản thân cơ hội refresh và xốc lại hình ảnh sau 3 năm miệt mài làm việc.

Hix chắc đến lúc rồi đây: chào sếp ở lại em về nhé >”<

Should i give up or keep chasing pavement?

Theo Hoàng tử bé thì tôi đã bị thứ gì đó cảm hóa, kiểu như tôi không nhìn 1 chiếc xe đạp là 1 chiếc xe đạp nữa, tôi nhìn là nhìn xuyên qua tâm hồn của chiếc xe để đến được cái hồn của bản thân, cái tâm bình dị tôi dành cho chiếc xe đạp ấy.

Giống như tôi yêu từng nơi tôi đặt chân đến, tôi quý từng ngõ ngách trong công việc của mình. Kiểu như bọn nó đang làm công việc cảm hóa tôi, mang tôi ra khỏi đống cảm xúc bùng nhùng và nhắc nhở tôi về 1 tương lai sẽ chẳng có gì có thể mang đến cho tôi bình yên, trừ công việc.

Tôi viết những dòng trên khi tôi đang mải mê với tình yêu nhỏ bé của mình. Nhưng ngay từ khi bắt đầu tôi đã không quá coi nặng tình cảm yêu đương so với công việc hay gia đình, bè bạn. Có lẽ vì thế mà tôi có thể nâng lên, đặt xuống rất dễ dàng- nhẹ nhàng và không có quá nhiều bi lụy cũng như nước mắt khi chia tay. Bởi thế mà lâu lâu có thứ nước chảy ra từ khóe mắt, tôi nghĩ, tháng này nóng thật, tuyến lệ có lẽ hoạt động quá mức tích cực, có thể có nguyên nhân là do hóc môn chăng?…..haha

THT_17102015

……Yêu thương cho gió bay…..

Ngày buồn nhất năm 2015

Mình muốn để tang cho ngày hôm nay

Để những nỗi buồn trôi qua kẽ tay

Bởi lòng người ai có thể nhìn thấy đáy?

Khi bỗng một ngày người lạ đổi thay…

mưa và em

mưa và em

Ước chi mình có thể chia tay được nỗi buồn

Xếp gọn vào vali, đổ đầy thêm ký ức

Để tất cả ngủ thật yên trên Desktop

Giật mình một cái xóa sạch như Tide

Tỷ như

Như chưa bao giờ có cuộc chia ly

Như có 1 ngày trở nên dửng dưng tàn nhẫn

Có thể bỏ đi hết và lơ là mà sống

Bởi dzậy

Đừng bao giờ để tim mình dẫn dắt cuộc chơi…

Hồi ức ơi xin người ngủ yên đi nhé

Dẫu chia tay-> ta đều hiểu mọi lẽ

Rằng cuộc đời này như 1 buổi tiệc tàn

Rốt cuộc lại chỉ còn mình với ta

Yêu thương nhau hóa ra là hữu hạn

Trong khi

Cuộc đời con người là vô hạn em ơi…

(07092015- tramth2)

Let’s not fall in love, baby you are bastard selfish! >”<

Let’s not fall in love, we don’t know each other very well yet
Actually, I’m a little scared, I’m sorry
Let’s not make promises, you never know when tomorrow comes
But I really mean it when I say I like you

Don’t ask me anything
I can’t give you an answer
We’re so happy as we are right now

Don’t try to have me
Let’s just stay like this
You’re making it more painful, why?

Goodbyes after our frequent meet-ups
Repetition of broken hearts
I can’t find a purpose in these foolish feelings
A mistake with the mask of love
All the feelings are the same now
But in this moment, I want you to stay

Let’s not fall in love, we don’t know each other very well yet
Actually, I’m a little scared, I’m sorry
Let’s not make promises, you never know when tomorrow comes
But I really mean it when I say I like you

Don’t smile at me
If I get attached to you, I’ll get sad
I’m afraid that pretty smile will turn into tears

Don’t try to trap us
In the word, love
Because it’s a greed that can’t be filled

At first, it was half excitement, half worries
But in the end, it became an obligation, trial and error
Day by day, I get nervous, your innocence is too much pressure on me
But tonight, I want you to stay

Don’t expect too much from me
I don’t wanna lose you either
Before things get too deep, before you get hurt
Don’t trust me

You always call me
A selfish bastard

Let’s not fall in love, we don’t know each other very well yet
Actually, I’m a little scared, I’m sorry
Let’s not make promises, you never know when tomorrow comes
But I really mean it when I say I like you

Romanized:

Uri saranghaji marayo
Ajigeun jal moreujanhayo
Sasil jogeumeun duryeoun geoya
Geudae mianhaeyo

Uri yaksokhaji marayo
Naeireun tto moreujanhayo
Hajiman I mal maneun jinsimiya
Geudae johahaeyo

Amugeotdo mutji marayo
Daedaphal su eopseoyo
Jigeum ireohge duri haengbokhande wae

Nal gajiryeo haji marayo
Geujeo idaero jogeumman isseoyo
Galsurok deo maeum apajige wae

Jajeun mannam dwien ibyeol
Gyesok banbokdoeneun siryeon
Deoneun uimireul chajeul su eopseo
Eoriseogeun miryeon
Sarangui tareul sseun mistake
Neukkineun gamjeongeun da biseuthae
Hajiman I sunganmankeumeun
I want you to stay

Uri saranghaji marayo
Ajigeun jal moreujanhayo
Sasil jogeumeun duryeoun geoya
Geudae mianhaeyo

Uri yaksokhaji marayo
Naeireun tto moreujanhayo
Hajiman I mal maneun jinsimiya
Geudae johahaeyo

Nareul bomyeo utji marayo
Jeongdeulmyeon seulpeojyeoyo
Yeppeun geu misoga nunmuri doelkka bwa

Sarangiran du geulja soge
Uril gaduryeogo haji marayo
Chaeuji moshal yoksiminikka

Cheoeumen seollemeul ango
Baneun gomineul ango
Kkeuten seoro uirironama jinae
Sihaengchago
Nan haruharuga buranhae
Ne geu sunsuhami budamdwae
Hajiman oneul bammankeumeun
I want you to stay

Naege neomu manheun geol barajima
Nado geudael ilhgo sipjin anha
Gipeojigi jeone sangcheo ipgi jeone
Nal mitji marayo

Neon hangsang geurae
Igijeogin saekki

Uri saranghaji marayo
Ajigeun jal moreujanhayo
Sasil jogeumeun duryeoun geoya
Geudae mianhaeyo

Uri yaksokhaji marayo
Naeireun tto moreujanhayo
Hajiman I mal maneun jinsimiya
Geudae johahaeyo

Translation Credits: pop!gasa
Romanizations by: kpoplyrics.net

Nên giận hờn nhau bao lâu???

Giận! Giận! Giận!

FotorCreated

Anh vẫn hay hỏi em: vẫn còn giận anh à? Em còn giận anh bao lâu nữa? Em vẫn biết giận anh là hok đúng. Anh ơi, dẫu vậy, giận nhau thoáng qua mang đến cảm giác nôn nóng, chờ đợi, là một gia vị trong tình yêu. Nhưng giận nhau, chì chiết nhau, như một cách làm khổ người khác, buộc người khác phải “nhớ lấy”, điều đó có nghĩa ta đã hết thương nhau rồi.

Bởi nếu yêu thành thật, bạn sẽ thương cả những lời giải thích chưa nói ra lời của người ta.

Bạn sẽ thương cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt của người ta khi cố gắng nói để ta hiểu.

Bạn sẽ thương cả những ngọt ngào đã qua, để nghĩ về nó mỗi khi chuyện tình nổi sóng, để ru im những bất đồng đang diễn ra giữa bạn và người ấy.

Bạn sẽ thương cả những buồn bã, đau khổ của người ta khi bạn giận. Người ta cuống cuồng, người ta lo lắng, người ta chật vật, người ta không thể ngủ ngon…

Bạn sẽ thương cả những bước chân đi ra đi vào của chính mình, thương cả những giây phút ngóng chờ tin nhắn của người ấy, tự hỏi tại sao người ấy chưa gọi điện xin lỗi bạn nhỉ.

Bạn sẽ thương cả lỗi lầm của người ấy, khi nhận ra mọi chuyện có thể đã không tệ như thế. Nếu hai bạn chọn cách lắng nghe nhau nhiều hơn. Và tại sao khi nào cũng là người ấy đóng vai trò lắng nghe, mà không phải bạn. Và nhớ không, đâu đó người ta từng nói, yêu nhau thật sự là khi ta tranh nhau nghe, chứ không phải tranh nhau nói.

Bạn sẽ thương cả những trăn trở của người ta, những day dứt của người ta.

Bạn có thể cười hay im lặng để tránh nói ra những điều tổn thương nhau. Bạn có thể chờ đợi và nắm tay người đó trong lúc chờ cơn giận qua đi.

Và bạn sẽ hiểu, đâu mới là tình yêu thật sự.

Tôi không biết bạn nên giận người ta bao lâu là đủ. Không có một quy chuẩn nào cho trường hợp này. Chỉ là bạn nghĩ cho người ta, và thương chính mình. Tự bản  thân bạn sẽ biết câu trả lời, nên làm lành trước hay không.

Và bởi, người ta cũng đã cố gắng vì mình, rất nhiều. Tôi mong bạn gật đầu thay lời chấp nhận câu xin lỗi, để tha thứ cho người ta và cũng là thôi dỗi hờn chính bản thân mình.

Để chúng ta lại có thể yêu nhau, thật nồng nàn….

(Sưu tầm anh ơi)

My Vicky, don’t cry!!!!!!

Rốt cuộc thì mình vẫn khóc….

Mascara cry

Đã dặn lòng là không bao giờ được khóc như thế. Bản thân mình đau lòng được rồi, đừng để những người yêu quý cũng bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của chính mình. Cảm thấy mệt mỏi. Ước gì con người ta có thể sống cho bản thân mình, được tự do làm điều mình thích, được thấy người mình yêu thương hạnh phúc. Phải chi những thứ mình mong mỏi nhất sẽ đến với mình vào thời điểm thích hợp nhất để không phải tiếc nuối tại sao ta gặp nhau đúng lúc lại sai người và đúng người thì lại không phải lúc. Phải chi những cái phải chi đều thành sự thật nhỉ? Mà chắc không có đâu…

Sao phải khóc? Chia tay thôi mà. Sao phải khóc? Chia tay thôi mà…..

Có những người như Thái hậu với em vậy, chẳng thể nói rõ là tình cảm gì. Chị không phải là chị ruột của em, càng không phải là đồng hương đồng hiếc gì cả. Chị cho em nhiều điều vui vẻ nhưng đồng thời cũng từng khiến em đau lòng vài bận. Chị sống rất đáng ngưỡng mộ, nhưng quan điểm không phải lúc nào cũng đúng. Em học hỏi được ở chị rất nhiều- hay có dở có và 1 ngày nào đó em bất giác nhận ra không cần những cái hay của chị thì em cũng đã thương chị, thương luôn những cái dở của chị rồi- kiểu thương vô điều kiện và không cần hồi đáp ấy.

Thái hậu chắc không biết tình cảm của em dành cho thái hậu đến mức nào đâu. Chính em cũng không biết, nhưng em biết rõ 1 điều em chưa từng thương ai nhiều như thế trừ người thân của em cả. Có khi e cũng đã xem thái hậu như chị ruột em để đối đãi từ đó giờ rồi. Chị em mà biết chắc là ganh tị lắm đấy vì em chưa bao giờ chăm sóc hay ở cùng đỡ đần chị e từ khi chị mang thai cho đến khi sanh nở cả. Nhưng thái hậu thì có. Em cũng chưa từng lo lắng cho 1 ai đến nỗi làm gì cho người đó cũng phải kín kẽ, vì show ra thì sợ người ta hông nhận, nên chỉ toàn tự dìm hàng mình để ngta thấy bình thường ngta mới nhận lòng tốt của mình dễ dàng. Chắc chỉ có người thân nó mới thế thái hậu ạ.

Ước gì Thái hậu có thể ở lại cùng mình lâu hơn…

Những giọt nước mắt rơi hôm nay có thể vì Thái hậu phải đi xa 1 mình vượt cạn là chính nhưng cũng có lẽ em đang khóc thương bản thân mình từ nay phải bước 1 mình trên đất khách quê người. Ích kỷ lắm em ơi! Người nào cũng rồi phải đối mặt với những sự lựa chọn của bản thân. Thái hậu rồi cũng phải về để làm tròn đạo hiếu, nghĩa vụ làm cha làm mẹ và xây dựng gia đình riêng. Trẻ con đều phải lớn lên trong vòng tay cha mẹ. Em nên thương Tép vì ngày mai em ấy sẽ có cha mẹ bên cạnh chăm sóc vỗ về. Còn em, em sẽ có niềm vui mới, em sẽ có công việc đẩy em đi xa xa xa lắm, đến lúc nào cảm thấy cô đơn em sẽ dành 1 chút thời giờ nhớ lại ừ thì ngày xưa có thái hậu bên cạnh như thế lọ như thế chai… để thấy ấm lại tấm lòng người xa nhà. Tình yêu ấy mà, khi đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh. Còn tình thân ấy mà, đã đến rồi thì sẽ mãi mãi ở lại trong cuộc đời mình. Nhà ở đâu bây giờ hả em? Nơi nào có người thân nơi ấy là nhà em, mà người em thương thì ở ngay trong tim em thôi mà…

Cuộc đời em vốn dĩ là 1 đường thẳng, chỉ vì gặp gỡ người em thương mà rẽ ngang. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi xa đến vậy, cũng chưa từng nghĩ khi đi xa đến vậy còn có thể quay về. Em chưa từng hình dung em sẽ gặp được những thái hậu, những tổng quản thái giám mà em rất quý rất thương ở nơi em chưa từng đặt chân đến. Và khi em gặp rồi thì em chỉ mong sẽ không phải xa nhau quá nhanh. Nhớ tháng 5 em còn đang chạnh lòng cho tình cảm vừa bồi đắp đã phải chia xa. Nhớ bài thơ em viết cho buổi chia tay sớm mà lòng đau đáu hi vọng sẽ không bao giờ đến. Nhớ tháng 6 em còn hồi hộp không biết ai sẽ nói lời chia tay trước ai. Nhớ tháng 7 em biết tin em được ở lại mà lòng không chút vui mừng chỉ toàn buồn và lo lắng. Nhớ tháng 8 em trân trọng từng giây từng phút được ở cùng và chăm sóc 1 người dưng rất thương. Và cuối cùng không có buổi tiệc nào không tàn, cuối tháng rồi, em chia tay thái hậu thôi… Chắc phải chào nhau 1 cái nhỉ?!

Hẹn gặp lại…người chị mà em rất thương…

11822811_772707759506809_4036718664170614786_n

Có người đi cùng thì thật tốt Nhưng đi 1 mình cũng không sao Điều đó chỉ làm chúng ta trưởng thành hơn…

PNP, 11 tháng 8 năm 2015