Tâm sự hai tháng rời nhà lên đường Tây học hay Những dấu hiệu (signal) của vũ trụ ở SYD mùa thu năm ấy

Chắc từ bây giờ bớt coi mấy truyện ngôn tình lại quá tại cứ đi trên đường, thấy trai là cứ nghĩ biết đâu duyên phận sẽ thêu dệt chuyện tình của mình với trai Tây haha… *Bốp* tỉnh ngủ chưa mậy?!

Dear Nhật ký

Hôm nay là tròn 2 tháng kể từ khi mình sang Syd học. Mình chỉ muốn nói với cậu rằng 2 tháng này quả là đắng cay ngọt bùi mình đều nếm đủ. Quả thật trời phật đoái thương mình nên cho mình nhiều cuộc gặp gỡ thần kỳ, những phút yếu lòng đều không phải do ngoại cảnh hại mình mà toàn tự mình tự kỷ rồi buồn thôi. Nên mình chỉ biết cám ơn cuộc đời, biết ơn cơ hội đưa mình đến được nơi mình mơ ước mà thôi.

Những người chỉ đường và dấu hiệu- ‘signal’

11

Sân bay Kingsford Smith ngày 16 tháng 04 năm 2017

Đặt chân tới sân bay Kingsford Smith của SYD, ngoài việc thấy mệt thì mình còn thấy… nó rộng nữa. Rộng, to nhưng không ồn ào, không hào nhoáng, không xa xỉ, y như tính cách phần lớn người Úc mà mình gặp- họ khá lặng lẽ. Văn hóa ở đây khá ‘lạnh’ ở bề ngoài nhưng khi đã thân quen thì vô cùng ấm áp. Đó là chuyện sẽ kể ở đoạn thứ hai ngay tiếp sau đây, giờ thì chưa vội. Làm thủ tục nhập cảnh, cảnh sát chỉ hỏi han dăm ba câu cơ bản và thậm chí chỉ chưa đầy 1 phút mình đã tòn ten đi qua cổng Immigration và tung tăng đi nhận hành lý. Rồi các thứ khác phải làm cũng ào ạt trôi qua- đi mua sim điện thoại, đi kiểm tra hành lý, kéo đồ đi kiếm người đón..vâng vâng và mây mây…  Cái vụ người đón và ông chủ nhà là điểm nhấn thú vị của đoạn này, không kể không được. Không biết là nhân duyên hay nghiệt duyên, nói chung đến giờ sau hai tháng ở cùng vẫn chưa thể kết luận được. Có thể là nhân duyên vì mình tìm được phòng cho share trong căn Flat 4 phòng ngủ này với giá có thể nói là rẻ nhất Syd cho 1 phòng Single full đồ (dẫu là đồ đạc cũng xí muội không hà) mà chỉ bằng việc click chuột- ý là tìm được trên mạng. Thật ra mình hoàn toàn ngáo ngơ về vụ này. Không có bạn bè xem hộ phòng, không có người review phòng, hoàn toàn không biết gì về ông chủ nhà trước khi sang. Nói chung cũng bất an nhưng máu liều nó cao hơn nhiều nên đành mở mắt đưa chân, cho người lạ 1 cơ hội cũng là cho bản thân mình một cánh cửa mở lòng tin với thế giới. May mắn là dù liên lạc chật vật, đóng tiền cọc vất vả và chờ đợi cũng khá mệt, nhưng cuối cùng ông ấy vẫn ra đón mình và phòng ở cũng có thể gọi là thoải mái. Ông chủ nói chung cũng khá tốt, đi đón và chở đồ về giúp, quan trọng là từ khi mình vào đến giờ cũng chưa làm gì quá giới hạn. Những tật xấu của ổng mình toàn nghe từ miệng người khác nên tạm thời cần thêm bằng chứng trước khi kết luận bất cứ điều gì. Đến đây là hết dấu hiện thứ nhất- người dẫn đường thứ hai. Đừng quan tâm thứ tự ở đây, vì nó chỉ mang tính tương đối thôi.

May mắn lại đến với mình lần thứ hai khi cho mình gặp người cùng nhà dễ thương. Các du học sinh share nhà như mình thật ra rất khó khăn trong những bước đầu tiên. Hòa nhập vào môi trường sống ở đây, xem mình là một thể với xã hội nơi này là một trong những tiêu chí đầu tiên đánh dấu bước đi chập chững của người xa lạ như mình trong cộng đồng Việt kiều nơi đây. Như đã nói, rất may mắn là có chị Mai (Jenny). Thật ra, không rõ tên thật của chị có phải là Mai không vì chị ấy không cho mình biết tên thật trong giấy tờ. Mà thật ra mình cũng không cần biết quá nhiều như vậy! Gặp dịp thì chơi, hợp thì vui vẻ với nhau, không thì thôi chứ cần gì biết về nhau nhiều vậy để rồi khó mà nói ra câu chia tay, phải không?! Nhưng cái gì không rõ chứ sự quan tâm của chị với mình với tư cách người đi trước, người chị, người cảnh giới… thì vô cùng đáng quý. Chị là người dẫn mình đi chợ, đi siêu thị, đi ra ga tàu…nói chung là dạy mình bài học nhập môn làm sao để sinh tồn ở Cabra. Bữa ăn đầu tiên cũng là chị nấu cho ăn. Người vô cùng khó tánh trong việc chia sẻ đồ ăn như mình cũng phải thừa nhận đó là thứ quý giá nhất mà đứa xa xứ nhiều năm đến nghiện như mình lần đầu nếm trải. Câu chuyện cuộc đời của chị theo lời chị kể rất buồn, nhưng mình đoán, cái cách chị kể lể với bất kỳ ai ‘có dấu hiệu’ quan tâm đến chuyện riêng tư của chị, cái cách chị public nỗi cô đơn của chị, khiến cho nỗi đau nào đó, dẫu vẫn còn tồn tại, nhưng chắc chắn đã phai nhạt đi ít nhiều.

chiMaivaem

Người đứng giữa là c Mai, những người còn lại không liên quan lắm =D

Quan niệm sống của chị, đôi khi nghe rất cực đoan, lẽ dĩ nhiên là do hun đúc từ những gì chị trải qua trong những năm tháng ở Việt Nam sống cực khổ và cả khi được ba chị bảo lãnh sang Úc cũng chẳng khá khẩm hơn. Xứ sở mà người ta không hoan nghênh người nhập cư thì những người có thể tồn tại và thậm chí thành công nơi đây là những người có ý chí cực kỳ kiên định. Tất nhiên, không thể bỏ qua yếu tố gia đình hỗ trợ, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là tự bản thân những đứa trẻ đã thấy rõ được sự phân biệt đối xử mà đạp lên hết tất cả để khiến xã hội này phải thừa nhận ánh sáng của họ. Nhưng đáng buồn là được bao nhiêu đứa trẻ như vậy trong hàng ngàn đứa được sanh ra ở đây hoặc được mang từ ‘bển’ sang. Người ta cứ bứng cây bứng cả rễ như thế, làm sao còn đường lui để quay về!!! Chị Mai hay Victoria em chị là những ví dụ điển hình như thế. Victoria không hiểu được tiếng Việt hay người Việt, còn chị Mai thì không hiểu được xã hội Úc này (hoặc có thể hiểu mà không thể làm gì khác hơn). Không học hành, không lý tưởng, đứa trẻ mất gốc từ Việt Nam sang năm 16 tuổi đã đi làm công việc tay chân trả nợ cho người đỡ đầu nó sang. Làm suốt 10 năm, 20 năm cuối cùng không những trả xong nợ còn mua được nhà, mua được xe, nói sao mà nó không ham cái công việc tay chân ấy. Nhưng có lẽ dối trá lọc lừa và không có ai định hướng cho nên tư tưởng chị ấy bị phong bế luôn trong cái công việc đó. Để rồi sau này, khi bị tai nạn, khi không còn khả năng lao động, chồng thì bỏ đi, việc cũng không còn và chị ấy cũng không biết mình còn làm được gì ở cái tuổi 43. Rõ là vẫn còn trẻ, nhưng trong tâm trí đã không còn có thể nảy mầm những gì tốt đẹp hơn. May mắn là chị nói rất nhiều, chị quan tâm rất nhiều nên những người được chị quan tâm, những suy nghĩ tích cực lại quay về bên chị vì chị đã từng không chấp nhất gì mà cho đi những gì chị có. Hay đi chùa, tin Phật, hay làm việc thiện, chị ấy rõ là vẫn sống vui vẻ trong ‘khuôn khổ có thể chấp nhận được’. Nói về chị Mai, mình còn có thể gõ tiếp 500 dòng nhưng mình thiết nghĩ, những cảm nhận ngay tại lúc này có khi lại mang tính phiến diện về chị, nên mình dành 500 dòng ấy cho mình. Một ngày đẹp trời trong tương lai khi mình đi Mel gặp chị mình sẽ tự mình kiểm nghiệm xem có đúng không ;D À quên nói, dấu hiệu thứ hai- người dẫn đường thứ ba chính là chị Mai. Chị ấy sau 1 tháng rưỡi giúp mình, đã quay về Mel sống với gia đình. Hẹn chị một ngày không xa em sẽ có dịp đền đáp ơn nghĩa của chị những ngày tháng 4 ở Cabra năm 2017 như một đứa em trong gia đình. Nhớ chị nhiều.

Không thể chờ được để nói về dấu hiệu thứ ba nên mình viết ngay trong buổi sáng đẹp trời ngày chủ nhật này. Người dẫn đường thứ tư của mình chính là công việc đầu tiên mình kiếm được ở Syd. Tựu trung lại vũ trụ chỉ làm mỗi một việc là đưa đường dẫn lối cho mình đến với cái mà mình ngày nhớ đêm mong thôi, còn lại là tùy ở bản thân mình. Vì sao mình nói thế á? Mình vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác vui sướng khi được nhận vào làm sau 1 ngày vất vả, cả cái cảm giác khi cầm đồng lương đầu tiên trên tay kiếm được bằng lao động chân tay 100% nhưng cũng nhớ rõ rành rạnh từng giây phút mệt mỏi và tủi nhụt khi lê bước đi làm mỗi cuối tuần. Dù có tự AQ bản thân cỡ nào, mình biết rõ mình không hợp làm những công việc đòi hỏi khéo léo và sức lực như thế. Nên để tránh cho bản thân trở nên ghét những người rõ là đang tạo cơ hội cho mình, rõ là đang trả tiền cho sức lao động của mình, rõ hơn nữa là đang dạy mình đối mặt với sự thật mà mình phải chấp nhận là mình muốn sinh tồn ở xã hội kỳ thị người nhập cư này mình phải kiếm tiền bằng sức lực từ khi bú mẹ đến giờ, mình phải từ bỏ. Đồng ý với bản thân là tao sai rồi, tao không nên ép mày phải thay đổi 180 độ như thế, tao xin lỗi mày, cái tôi của tao ạ! Ông bà chủ là người tốt, nhưng những bài học mình học được từ công việc phụ bếp này quá nhiều đến nỗi bản thân mình bị sốc và bị buộc phải thừa nhận là mình chả biết làm cái gì trong 26 năm nay nên bây giờ phải học lại từ đầu. Về lâu về dài, thật sự mình sẽ bị cảm giác tự ti ấy đeo bám nếu cứ chịu đựng hạ thấp bản thân như thế mãi. Tự ti vì làm mãi mà không đúng yêu cầu, buồn bã vì cả ngày hiếm khi nói câu nào, mệt mỏi rã rời vì cơ bị hoạt động quá mức và sẽ cảm thấy tồi tệ hơn nữa nếu vì thế mà bài vở bị chậm hay tệ hơn nữa là bỏ học để đi làm. Lâu lâu ngồi tàu đi học về mình vẫn thảng thốt khi nghe đến cái tên trạm dừng phải xuống để đổi tàu đi làm những ngày tháng 5. Những ký ức buồn chắc sẽ nhanh tan, nhưng những cảm giác đã khắc sâu vào tâm hồn mình, như một thói quen nhắc nhở mình rằng Trâm Hoa Trương cũng từng có những ngày như thế. Nhờ công việc này mà mình cảm thấy yêu quý hơn cái hiện tại không phải làm quần quật như bây giờ. Ngồi thảnh thơi bên tách trà hay vài viên kẹo trong cái nắng chan hòa ngày đông sang này khiến mình hoảng hốt vì tưởng rằng sẽ khó có được nữa. Ít nhất là bây giờ còn tiền để xài, còn người để mong (2 còn 12 ngày nữa là sang với mình rồi), còn bài để làm( homework lâu lâu cũng đáng yêu), mình cũng chẳng biết mình đã hạnh phúc đến như vậy nếu không có việc làm từ trên báo rơi xuống này. Đến cũng là duyên mà đi âu cũng là duyên đã cạn. Xin cám ơn ông bà chủ tiệm Charcoal Chicken vùng Doonside và xin tạm biệt!

À xin lỗi, chả có tấm hình nào để minh họa cho phần này vì trong tháng cực khổ này mình mệt tới nỗi tay còn nhấc không lên thì làm sao có hứng chụp choẹt gì =))

Xin nói thêm 1 tí về chuyện bỏ cuộc lần này, ngược lại, mình cảm thấy nhẹ nhõm nhiều hơn là tự trách. Mình hiểu rõ bản thân mình khác chị 2. Nếu chị ấy có thể dùng học bổng chính phủ làm bình phong để đi làm kiếm tiền. Nếu chị ấy có thể bỏ qua nhiều thứ mà mình xem là quan trọng để chọn đồng tiền. Thì mình ngược lại, mục tiêu của mình không phải là định cư càng không phải là tiền khi mình đến Úc, nói ra sợ mọi người không tin, mình quả thật đến để học. Rõ ràng rành rạnh trong Visa type là Student rồi, nhưng cứ phải nhắc lại để Nhật ý hiểu là trong thâm tâm mình, học để tiến lên không chỉ là mục đích mà còn là niềm yêu thích. Vì mình phát hiện ra mình chẳng làm gì giỏi bằng học cả. Ngày xưa làm tư vấn luật, cũng là tự học mà thành tài. Xưa hơn nữa là học cấp 3, cũng là ý chí khủng khiếp phải học hết những thứ yêu thích nên mới đứng đầu lớp 2/3 năm và đạt vô số giải thưởng hay ánh mắt ngưỡng mộ vì học đều chứ không phải kiểu học lệch như mấy đứa lớp chuyên. Nguyên nhân cơ bản nhất là mình học vì mình thích- không có áp lực sẽ không có thành công- thực tế là mình đã thử thách bản thân mình xem có thể đi bao xa. Và bằng cách nào đó, vũ trụ quả thật đã trả lời mình rằng mình có thể đi rất xa nếu mình thích. Sự thật là mình đã đi rất xa nơi mình xuất phát, chứng tỏ những mong muốn cháy bỏng của mình cả thiên địa đều biết. Ngày đó khi đang học cấp ba, nghe đứa này đứa nọ đi du học chỉ có thể ngưỡng mộ, đành phải giấu diếm ước mơ du học thật sâu trong ngăn kéo vì biết cả bản thân và gia đình đều chưa sẵn sàng. Khi học đại học, đã bỏ qua rất nhiều rào cản để có thể mạnh dạn đến một vùng đất xa lạ và bứt phá- đây là bước đầu tiên vũ trụ để ý tới mình. Ra trường cũng lại dấn thân ở một vùng đất xa lạ không kém để tìm kiếm cơ hội xuất ngoại- đây là bước chuẩn bị thứ hai mình báo cho vũ trụ biết. Và rồi sau ba năm nếm mật nằm gai, cuối cùng cũng dám phá kén ra đi để thực hiện ước mơ- cũng là khi mình đã sẵn sàng cầm vé vũ trụ đưa cho để bay đến xứ Oz. Bị chửi là điên rồ, bị mắng là trẻ con, bị nói khấy sau lưng là trẻ trâu, nhưng có làm sao?! Dù mình xuất phát chậm, nhưng những bước đi của mình là chắc chắn. Dù mình biết đã để cho những người ở nhà nhiều lo lắng, nhưng hứa hẹn ngày trở về mình sẽ làm họ tự hào. Ít nhất mình đã sống như những người nuôi dạy mình mong muốn 26 năm nay, từ đây mình sẽ sống cho mình. 😀 Cảm thấy thật phấn khích, mặc dù cũng nhiều dự cảm bất an, nhưng đi là để trở về, mình nhất định sẽ sống hạnh phúc với lý tưởng của mình và khi đã cảm thấy đủ, mình chắc chắn sẽ trở về và khởi động một hành trình mới.

DSC04092

Xuất hành đầu năm 2017 ở quê, chị 2 cầm lái chở mình và Kaka

Vì cuộc sống là những chuyến đi!!!!!

Cabra, 18 tháng 06 năm 2017

Căn phòng trọ bình yên.

[Du lịch] Một ngày la cà các địa điểm nổi tiếng ở Sydney

Phải nói là mình nên thêm vào cái tiêu đề là “Một ngày la cà các địa điểm không thu vé vào cổng nổi tiếng ở Sydney” cho đúng với cái chất của dân du lịch bụi chỉ ưu tiên đến các địa điểm free trong hành trình. Để tiện hình dung, mình chọn phương tiện đi bằng xe lửa và “căng hải”, xuất phát từ Plaform 1 của nhà Ga Cabramatta và mất 1 tiếng hơn để đến được nhà Ga St James ở trung tâm Sydney bằng  1 chuyến tàu T2 duy nhất không chuyển tiếp. Vị chi mỗi chuyến đi hoặc về tốn 3.43$, quá rẻ so với đi Uber, chỉ có điều là tập thể dục hơi vất vì đi bộ hơn 40 phút cả chặng đường 5km vừa đi vừa về. Không sao, đi bộ giữa trời thiên nhiên mát mẻ, khí hậu trong lành và cảnh vật siêu đẹp thì bao nhiêu mệt mỏi cũng bay biến đi mất.

Trong Must-see list của mình hoạch ra đêm trước có 6 chỗ cần đến trong ngày và thời gian túc tắc không hạn định là: Archibald Fountain trong công viên Hyde Park, Nhà thờ St. Mary Cathedral nổi tiếng, Bảo tàng Nghệ thuật vùng New South Wales hay có tên tiếng Anh là Art Gallery of New South Wales, Công viên Royal Botanic Gardens, Ghế của Bà Macquarie hay còn gọi là “Mrs Macquarie’s chair” và điểm ai ai cũng biết khi đến Sydney- nhà hát con sò “Sydney Opera House”. Quan trọng đây không chỉ là những nơi khách du lịch hay ghé mà còn là điểm vui chơi công cộng của dân bản xứ nên tính cộng đồng ở khu này rất cao. Mọi người đến đây tận hưởng không khí, giao lưu trò chuyện, tập thể dục, ngắm thiên nhiên, dẫn thú đi dạo hoặc đơn giản là…đến ngủ trên những thảm cỏ tuyệt vời của Royal Botanic Gardens.

#1 Archibald Fountain

Ấn tượng của mình về cái đài phun nước này là nó manly dễ sợ. Biểu tượng của chỗ này là 1 anh hình thể hoàn mỹ khỏa thân (tất nhiên vì ảnh là thần Apollo- vị thần cưỡi cổ xe thần mặt trời đi 1 vòng trái đất là 12h ban ngày mà), anh đấy đang làm gì đấy mà nước phun tung tóe xuống hồ nước bên dưới, tay ảnh thì chỉ ngay nhà thờ Thánh Mary ở phía sau. Cả khung cảnh cực kỳ hòa hợp, như thể có ẩn ý gì đó mà chỉ có kiến trúc sư và các ông đặt hàng làm ngày xưa mới biết. Đài phun nước này nghe bảo được xây dựng xong năm 1926 ở Paris nhưng đến năm 1932 mới trưng bày ở Sydney (Wikipedia1). Có điều gần đây khách du lịch nhiều như lá mùa thu. Bà con thì xí xô xí xào chụp hình bên dưới anh ấy =)) Kể ra mình chỉ thấy mấy bà China sồn sồn bu quanh chụp hình chứ không còn ai làm vậy =))

Archibald fountain

Ảnh hơi tối do con chụp ảnh bị ngược sáng mà không biết sửa nên mạnh tay chơi màu luôn, kệ nó đi!

Xung quanh đài phun nước là chỗ ngồi cho các cặp tình nhân, các gia đình nhỏ dẫn con ra chơi công viên, trai gái China du lịch chụp choẹt, bọn trẻ con bản xứ chơi ván trượt và hàng loạt các đội-nhóm của các trường học lôi kéo người ta tham gia các Quizz và phỏng vấn linh tinh. Quên mất, còn có nghệ sĩ đường phố đàn hát bể phổi làm cho không khí thêm phần sôi động nhưng ngũ âm thì kém quá, hát chẳng hay gì, xa xa có bác già bày trò thổi bong bóng từ xa phòng cho bọn trẻ con và người lớn-giả-làm-trẻ-con hò reo chạy theo, ngoài ra còn có các xe bán kem nhìn ngon mê tơi nhưng (chắc chắn) là rất béo và quá đắc cho túi tiền sinh viên của mềnh nên mình cũng cạch.

Note lại: cũng chả khá gì hơn công viên Lê Văn Tám ở Sài Gòn. Nếu có người yêu sẽ không rủ ra đây, chim chóc nhiều quá, nói chuyện chẳng nghe thấy gì.

#2 Nhà thờ St. Mary Cathedral

Theo hướng tay chỉ của thần Apollo, chúng ta đi thăm Nhà thờ Thánh Mary. Đầu tiên phải nói là tuy không có ý định so sánh, nhưng do đã từng được may mắn ghé thăm Cathedral Basilica of St. John the Apostle and Evangelist ở Lima, Peru nên đến với Nhà thờ St. Mary Cathedral chỉ thấy toàn hình ảnh của nhà thờ trước. Đấy là một điều bất công cho nhà thờ St. Mary Cathedral dù em này cũng đẹp, cũng có những bức tranh bằng kính màu đặc trưng của nhà thờ loại này, cũng trang nghiêm với những dải ghế gỗ sồi và những bức tượng đẹp như tạc (à tất nhiên là tạc ra- xin lỗi!) nhưng độ xa hoa và lịch sử gầy dựng nên nó thua xa em Basilica. Một Basilica- nhân chứng lịch sử với hầm mộ của những nạn nhân trong cuộc chiến tranh với Chile và những dụng cụ bằng xương người đủ làm chết khiếp những trái tim yếu bóng vía nhất. Tuy nhiên, mỗi nơi có một câu chuyện nên chúng ta sẽ không lạm bàn ở đây. Chuyên tâm xem hình thôi nhé. À có một điểm chắc chắn Basilica không bằng em này đó là độ sạch sẽ của nơi này. Dù vẫn có đông người xem lễ nhưng 1 là không đóng bụi tầng tầng lớp lớp, 2 là không nuôi chim chóc trên nóc nhà nhiều như rơm rạ và 3 là không có cho buôn bán trong khu vực nhà thờ. Ở Lima không phải ‘khen’ chứ, nhìn ngoài vậy thôi chứ thật sự xáp lại gần thấy dơ khủng khiếp. Một phần có thể đổ cho quanh năm không có mưa, bụi mù mịt nhưng phần quan trọng hơn là nuôi chim khiến cho thành phố bẩn vô cùng và Lima cũng không đủ người dọn dẹp khắp hang cùng ngõ hẻm như Sài Gòn hay Sydney. (Wikipedia2 về em này).

DSC04437

Bonus cho fan 1 ảnh trong nhà thờ đỡ buồn!

Note lại: đi một lần cho biết, chắc sẽ không quay trở lại. Trừ khi được người ấy rủ ra chụp ảnh cưới như cặp Hàn Quốc mình thấy hôm nay, nhưng đó là với điều kiện phải có người đấy trên thực tế đã =))

#3 Bảo tàng “Art Gallery of New South Wales”

Trong suốt cả hành trình mình mong chờ nơi này nhất. Lý do thì phàm tục, nói ra ngại lắm, ai inbox mình thì mình trả lời 😀

Art Gallery of New South Wales

Đến với Bảo tàng với hàng ngàn tác phẩm đương đại, cận đại… được trưng bày ở đây, mình quả thật bị choáng ngợp.  Bảo tàng thì tất nhiên nhiều nhất là tranh và tượng. Hàng hà sa số muốn coi thể loại nào có thể loại đó (à không, không có manga đâu các đồng môn ạ). Từ ảnh chụp đến tranh vẽ, từ tượng điêu khắc đến nghệ thuật sắp xếp trưng bày vật thể, tác giả cũng đa dạng từ dân Anglosacxong đến thổ dân… Nói chung tóm gọn bằng hai chữ thôi “đã mắt”, đã từ số lượng tới chất lượng dù mình là một con mù nghệ thuật chính hiệu và các môn vẽ tranh với thủ công hồi còn cắp sách đến trường toàn được phụ huynh chiếu cố làm giúp. (Wikipedia3 về em này).

Trong bảo tàng còn có phòng lab có người thật (và cả phòng không người) nói ra rả về các tác giả và tác phẩm gì gì đấy, có khu sáng tạo cho trẻ em, khu café phục vụ đồ ăn nhẹ và khu toa let khá rộng và sạch (lý do phàm tục là đây). Thử nghĩ coi trong suốt hành trình trèo đèo lội đá tới lui các địa điểm vui chơi, ăn uống tùy thời mọi lúc mọi nơi, nếu có bất cứ chỗ nào cho “xả ra” free thì bạn phải cố mà tận dụng ngay chứ, quá đúng phải không 😉

DSC04472

Nghệ thuật sắp đặt mình thích nhất. Theo như chú thích trên tường thì cô nghệ sĩ muốn truyền tải thông điệp về sự du nhập thực phẩm vào văn hóa xứ Oz.

Note lại: đi 2 tiếng mà chưa coi hết nữa, lần sau có thời gian chắc chắn sẽ quay lại chỗ này. Rất nhiều cái được khi ở đây: được giữ túi (cho khỏi mỏi)- Được ăn uống (nạp lại năng lượng)- được xem tranh đã mắt (mấy cái ảnh mình post đây đẹp phết)- được abcxyz sau khi đi rã chân du ngoạn.

#4, 5, 6  Công viên Royal Botanic Gardens- Mrs Macquarie’s chair-  Sydney Opera House

Công viên Royal Botanic Gardens là chỗ tuyệt vời cực kỳ. (Wikipedia4). Như một lá phổi xanh của thành phố, thậm chí còn lăm le đe dọa soán ngôi Công viên trung tâm Hyde Park vì mật độ phủ xanh và độ thu hút du khách bởi các điểm tham quan mang tính lịch sử đã vượt qua Hyde Park. Công viên Royal Botanic Gardens nằm bên kia Bảo tàng nghệ thuật vùng New South Wales cách nhau con đường Art Gallery rd, chiếm vị trí độc nhất vô nhị ở Sydney bên bờ cảng và trải đôi chân dài miên man của mình ra xa tít tấp tận mỏm đá “Mrs Macquarie’s chair” huyền thoại. Trong đây có cơ man nào là cây to cổ thụ, mình đến ngay mùa thu, lá vàng phủ một lớp mỏng trên bờ mặt cỏ. Tự nhiên có cảm giác ai đi ngang qua cũng bừng sáng và chân đạp lên lớp lá vàng cứ nhẹ nhàng sợ đánh thức cả trời thu. Trong đầu tự dưng vang lên câu thơ nổi tiếng trong bài Tiếng thu của Lưu Trọng Lư:

 “Em không nghe rừng thu

Lá thu kêu xào xạt

Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô?”

Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên version me

Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên version me

À xin lỗi vì đi miên man, quay lại vấn đề chính. Công viên có ba cách đi vào và đi ra. Có thể đi xe đạp, ô tô, xe máy vào, chạy tít vào đỗ xe dọc trên lối đi hoặc đỗ ngoài bãi gửi xe của công viên. Ai đỗ xe dọc lối đi theo máy auto Parking thì coi chừng máy đểu. Mình thấy thiên hạ đỗ xong tới khi ra lấy cái máy Parking nó chết máy nuốt thẻ chửi um cả lên. Có thể đi ca nô dọc bờ đá từ bãi đỗ ca nô chạy qua cảng Harbor tới nhà hát con sò. Đi cái này cũng khá kích thích, mình thấy mấy anh lái ca nô có tính nghệ sĩ lắm, lái xe mà tưởng đang vẽ tranh, thấy có nhiều nét ‘chấm phá’ đẹp phết. Có điều người ngồi trên ca nô hình như không thấy đẹp mấy, thấy toàn la với hét =))) Và cách cuối cùng là như mình và đa số dân bản xứ- đi bộ vào. Có 1.3 km thôi hà, người người đi bộ, chó khỉ pet cũng đi bộ và mình cũng không ngoại lệ. Vui phết 😀 Có những cái chỉ đi bộ mới có nè. Dọc đường đi mà mỏi chân thì có ngay bãi cỏ để ngã lưng và nằm ngắm mây trời. Chụp hình thì tha hồ có góc ảnh đẹp và phục kích trai đẹp chụp mà không sợ bị nhòe, bị run, bị rớt máy nếu đi trên xe hay đi ca nô (ahihi). Quên nói là chỉ có đi bộ mới đi ngang qua cái cruise làm nhà hàng neo kế đường dọc biển, có hồ bơi trên mui, có (nhiều) anh Tây 6 múi lượn tới lượn lui coi không mất tiền. Ngoài ra, cái không khí trong lành của nước biển, các mùi của vỏ cây và rừng cây, cái tinh thần thể dục bất diệt của những người đồng hành (có mấy đứa con nít 4,5 tuổi chơi ván trượt tốc độ so cute nữa) làm mình thấy con đường trekking này cũng quá là mãn nhãn dù không tốn 1 đồng nào.

Đường mòn ven biển Mrs Macquarie rd

Và phía cuối con đường là mỏm đá “Mrs Macquarie’s chair” (hay còn gọi là Lady Macquarie’s Chair )- tương truyền là nơi mà Phu nhân của ngài thị trưởng Bang New South Wales ừ 1810-1821 Major-General Lachlan Macquarie, Governor of New South Wales hay ra ngồi ngắm tàu gần cảng Darling đâu đó khoảng năm 1813-1818, nó là cặp với cái đường mang tên bà luôn- đường Mrs Macquarie rd. Nói vậy là đủ biết ở cái đẳng cấp nào người ta sẽ tặng quà theo đẳng cấp đó rồi he. Sau này có bồ, muốn bồ tặng cho cái nhà cái xe nhớ lấy ông thị trưởng này ra mà tị nạnh nhé.

800px-Mrs_Macquarie's_Chair_2013

Phải lấy hình sưu tập trên Wiki vì hình mình chụp dính các bạn China quá nhiều: https://en.wikipedia.org/wiki/Mrs_Macquarie%27s_Chair#/media/File:Mrs_Macquarie%27s_Chair_2013.jpg

Đứng trên cái mỏm đá Macquarie sẽ dễ dàng thu được toàn cảnh nhà hát con sò và cầu Sydney Harbour Bdrige thành một thể thống nhất. Thông tin về nhà hát con sò thì các bạn google đi he, mình chỉ biết nhà hát được khánh thành năm 1973 do một người Đan Mạch thiết kế và được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới năm 2007. (Wikipedia5).

Sydney Opera House and Sydney Harbour Bdrige from Royal Botanic Gardens view

Sydney Opera House and Sydney Harbour Bridge from Royal Botanic Gardens view

Biểu tượng của Sydney- nhà hát con sò là địa điểm cuối cùng trong danh sách cũng là địa điểm must-see nhất khi đến thăm Sydney. Tuy nhiên, mọi hình ảnh chỉ mang tính minh họa khi thiên nhiên đang bị một thứ xâm lấn và hủy hoại từng ngày. Thứ phá hoại đấy còn gọi với cái tên mỹ miều là “con người”. Thậm chí may mà nhìn xa, chứ nếu zoom lại gần quả thật tưởng mấy miếng vỏ sò bị ‘nổi mề đay’ màu đen chấm bi. Người thôi là người, người đâu mà nhiều quá thể!!! Mà nhiều nhất chính xác là dân China, xe du lịch thả xuống đơn vị tính bằng chục người, chụp choẹt đủ mọi vị trí, đủ mọi loại công nghệ bất chấp sự khó chịu của người xung quanh. Kể cả khi mình đã yên vị với chỗ của mình trên bãi cỏ mà bị các vị vo ve làm phiền mãi cũng đành cuốn gói ra đi, vì em sợ nhắm cái mặt em xuất hiện đâu đó trong các bức ảnh, sẽ làm các mợ nhức mắt và nhức nách!!!!

Sydney Opera House

Tặng kèm: Sydney Opera House in closer view

Note lại: lần sau đi chỗ này nữa phải thử đi cái cano dạo 1 vòng vịnh Darling Harbour, leo thử cái tour “Bdrigeclimb tour” nghe đồn rất kích thích rất phê và mua cái vé nghe thử thứ âm nhạc hạng sang trọng nhà hát con sò (mặc dù rất có khả năng sẽ ngủ bất chấp =))) Và quan trọng là lần sau phải ráng kiếm thêm người đi chung để share tiền mua mấy cái vé mắc như qủy đó =))

Như vậy là mình đã hoàn thành thử thách tự đặt ra- du lịch bụi không có tourguide đi 1 vòng 6 địa diểm must-see của Sydney. Lần sau sẽ đi thử các địa điểm free hoăc có tính chút phí là Luna Park, Bãi biển Bondi, Blue mountains, Sea Life Sydney Aquarium… và sẽ có bài chia sẻ chi tiết sau he.

Đoạn đường về khá gian nan là phải đổi tàu, giá thì vẫn vậy nhưng hành trình hơi khác đường đi, hơi sợ hãi một tí khi đang đi mà toa tàu trống hoác. Các bác lùa xuống như lùa vịt rồi lại cho lên, xong cái tàu nó còn chạy-ngược (thật sự là chạy theo kiểu giật lùi các mẹ ạ). Ôi quả là hãi! 😦 Bây giờ thì đã dần quen với đi train và bus kiểu Úc rồi, trừ việc mất vài đồng oan do quên tap off và lơ đãng cá vàng làm lỡ vài trạm phải đi vòng lại rồi thì cảm thấy khả năng sinh tồn của bản thân cũng không tệ hehe.

Keep fighting for a brighther tomorrow lah!!!!!

Cabra, Phòng ngủ số 1, ngày 23 tháng 4 năm 2017

 * Chú thích:

Wikipedia1: https://en.wikipedia.org/wiki/Archibald_Fountain

Wikipedia2:https://en.wikipedia.org/wiki/St_Mary%27s_Cathedral,_Sydney

Wikipedia3:https://en.wikipedia.org/wiki/Art_Gallery_of_New_South_Wales

Wikipedia4:https://en.wikipedia.org/wiki/Royal_Botanic_Garden,_Sydney

Wikipedia5:https://en.wikipedia.org/wiki/Sydney_Opera_House

HƯỚNG DẪN LẬP KẾ HOẠCH TỪ CHỨC (tt)

Phần 1- Điều kiện cần và đủ để từ chức

Tất nhiên là nếu bạn làm trong một môi trường công sở tự do, không ràng buộc, số năm gắn bó không nhiều và số người quen biết đếm trên đầu ngón tay thì bạn không cần xem từ dòng này trở xuống nữa vì có thể bạn đang lãng phí hơn 10 phút cuộc đời đấy. Những điều kiện cần và đủ này sẽ là quá khó khăn và không cần thiết với bạn. Nếu muốn nộp đơn nghỉ việc thì nhanh lên đi, cứ theo Luật mà làm, Hợp đồng xác định thời hạn có bao nhiêu ngày để báo trước trong Luật có quy định đầy đủ, dễ hiểu rồi. Mạnh dạn nộp đơn, xin sếp thư giới thiệu (loại theo mẫu) và ra đi trong hiên ngang là những thứ bạn có thể làm liền- ngay- luôn và lập tức, không phải để ý quá nhiều đâu. Còn những bạn nào không nằm trong trường hợp trên mà lại (xui xẻo) giống mình, tức là hội tụ ít nhất hai cái  trong 4 cái gạch đầu dòng dưới đây:

  • Làm trong một công ty có môi trường công sở đặc thù, không tự do và có rất nhiều thủ tục cần làm trước khi nghỉ việc (môi trường Quân đội mà lị).
  • Số năm làm việc tương đối khá nhiều (> 2 năm).
  • Số người quen biết nhiều, công việc có sức ảnh hưởng tới nhiều người (> 3 người).
  • Cần nhiều hơn 01 lá thư giới thiệu của công ty.

thì bạn có thể cân nhắc hoàn thành các điều kiện cần và đủ của mình liệt kê sau đây trước khi xem hướng dẫn tiếp theo.

Continue reading

HƯỚNG DẪN LẬP KẾ HOẠCH TỪ CHỨC

C360_2014-12-09-12-31-50-643

Vào một ngày cách đây một năm tròn, mình ngồi trịnh trọng  trong văn phòng một mình một lap viết Kế hoạch từ chức cho bản thân. Rốt cuộc một năm sau mọi việc (may mắn) đều diễn ra như kế hoạch dù cho có những ngưỡng mình không đạt được như mong đợi nhưng so với toàn cục thì mình có thể tự tin khẳng định mình đã win.

Bài Blog hôm nay giống như tiêu đề không ngoài mục đích gì hơn là hướng dẫn các “đồng mưu”- cho phép mình gọi các bạn cùng rơi vào trường hợp đang tìm cách rút êm rút gọn như mình 1 năm trước như vậy– đang lao đao ngoài kia làm cách nào để thôi việc an toàn- sạch sẽ mà vẫn có trong tay vài cái thư Reference Letter của công ty cũ dằn túi. Trường hợp của mình khá là đặc thù, nên không dám vỗ ngực tự xưng là mẫu số chung cho tất cả các bạn làm theo nhưng chắc chắn sẽ là gợi ý hay ho cho các bạn nào đang đau đầu chuẩn bị nghỉ việc như mình.

Sơ lược về tiểu sử bản thân để mọi người nắm rõ được hơn con người của chủ thớt:

  • Tuổi: 26 Single
  • Cung: Nhân Mã (chẳng vậy nên thích bay nhảy suốt)
  • Chuyên môn: Luật Kinh tế
  • Nghề nghiệp từng làm: Tư vấn pháp lý chuyên nghiệp cho Doanh nghiệp
  • Lĩnh vực: Dân sự- Viễn thông- Tố tụng
  • Số công ty đã làm qua: 4 (4 cái trong 1 Tập đoàn)
  • Số tuổi nghề (tính từ khi tốt nghiệp đến ngày nghỉ việc lần đầu): 3 năm 6 tháng
  • Vị trí cuối cùng trước khi nghỉ việc: Phó Phòng Pháp chế- Phụ trách Phòng (không có Trưởng)
  • Số nước đã làm việc qua: 3 (tính cả VN).

Vì là một post Hướng dẫn nên sẽ trình bày theo dạng step by step nhé. Mình cũng không biết làm gì hơn là chép lại Kế hoạch từ chức của bản thân được viết trong ngày trời Phnom Penh nắng đẹp (mà ngày nào PNP chả “nắng” đẹp). Ngoài ra, trong quá trình đọc các bạn có thể có thắc mắc, bình luận hoặc mình có những lưu ý riêng hay chia sẻ thêm thì mình trả lời bằng những post riêng trong cùng series để đảm bảo không làm loãng post nếu các bạn có nhu cầu (chứ mình thì các bạn biết rồi đấy, lười ccmnr).

Bài viết được chia thành các phần như sau để các bạn dễ đọc, dễ tìm:

Continue reading

Nhắc lại chỉ cảm thấy buồn cười

Nhắc lại thấy buồn cười, Trấn Thành điên điên dzay mà nói câu hay ghê: khi chúng ta chọn 1 con đường chỉ có mình ta, người nói ta dại kẻ nói ta điên nhưng ta mặc kệ tất nhiên là không coi ai ra gì. Nhưng khi nhìn sang phải thấy 1 kẻ điên đang song song cùng ta, bất đắc dĩ thấy..vui vẻ trong lòng. Ừ thì ít gì cũng còn 1 đứa như mình, sống bất chấp 😀 Nghĩ thế có khi lại vui.

Nhắc lại chỉ cảm thấy buồn cười, con nhóc mình năm ngoái vô tư là thế, cười phớ lớ suốt ngày là thế, sao năm nay 1 màu đen tuyền như góa phụ áo đen thế kia. Không có gì là tự nhiên mà xảy ra. Cố gắng của mình nhất định sẽ được đền đáp. Ba năm nay mình cống hiến cho nơi này chưa đủ ư? Sao cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng? Cuộc đời ơi, ai cho tôi lương thiện @.@

Nhắc lại thấy buồn cười, cố gắng đi tới bước này rồi, sắp lên đường du học rồi tự nhiên lại hơi rụt chân 1 tí không dám bước tiếp. Nhưng đã không còn lựa chọn nào khác nữa rồi, chỉ có làm theo kế hoạch đã định sẵn trong đầu 2 năm nay thì cái đầu này mới thực sự đươc nghỉ ngơi, trái tim này mới thực sự thỏa mãn. Quả thật mình đã làm khó bản thân mình 4 tháng nay- từ tháng 10/2016 đến tháng 2/2017, có ngày nào trí óc mình thật sự nghỉ ngơi chứ? Không lo lắng vì bệnh tật cũng mệt mỏi vì tìm cớ nghỉ việc, rồi chia tay đồng bạn, rồi buồn bã vì hồ sơ làm mãi không xong, rồi chộn rộn vì tiền học phí… các thử thách đua nhau đến rồi cũng nhanh chóng trôi qua. Mình đã chọn con đường này tất nhiên sẽ không hối hận. Chỉ là không ngờ một sự lựa chọn của mình- tốt cho mình nhưng chưa hẳn đã tốt cho những người mình yêu quý. Nhưng mình tin câu nói kia vẫn đúng: Tử phi ngư yên, tri ngư chi lạc=> ngươi không phải là cá sao hiểu được niềm vui của cá, cho dù mình có chọn lựa con đường của mình như thế nào mình mới là người chịu trách nhiệm với nó, dẫu có ra sao- thành ma hay thành phật, người thân nhất của mình cũng không thể thay mình làm cái gì. Bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân là một kỳ tích dù là với bất cứ ai- bây giờ thì mình đã hiểu. không có gì để mất sẽ dễ buông tay hơn là có chút gì, cho dù là chỉ có chút ít ít ỏi như mình 😀

Nhắc lại chỉ cảm thấy buồn cười, ngày này năm trước mình viết 1 câu “Thật là vô dụng, đến cả tim cũng bị lấy mất”, năm nay cũng ngày này mình viết “Shall I give up or keep chasing pavement?”. Rốt cuộc 4 mùa xuân hạ thu đông đi qua mà người ta cũng chưa thể nói ra được lời nói tận đáy lòng thì mình còn chờ đợi làm gì nữa, phải không? Chắc là nên “give up”, từ bỏ đi thôi, thứ tình cảm nắng mưa thất thường đến cả dũng khí để thừa nhận, để bảo vệ nó còn không có thì…thôi đi mình ơi. Cho nhau lối đi riêng vậy.

Nhắc lại thấy buồn cười, hôm qua ngồi trà đào vỉa hè chém gió tơi bời với con Chình về thế nào là người chồng lý tưởng, vì sao không có tình yêu sẽ tốt hơn trong hôn nhân bla bla bla… nhưng tối về lại gặm ngôn tình, lại sướt mướt vì một anh chàng nào đó ngốc nghếch hy sinh bản thân vì người mình yêu. Ừ thì ngôn tình chính là liều độc dược êm dịu có khả năng mài mòn sự thực đáng thương của thế giới trong đầu mình, hàng ngày mình vẫn kiên trì uống để chống lại bệnh “anti-social & anti-love” đang ngày càng nặng hơn. Thông thường sau khi uống xong, no nê, tâm hồn phơi phới sẽ tin 1 chút rằng người mình sẽ kết hôn với cũng đang ở đâu đó chờ mình, họ không gấp đi tìm mình thì sao mình phải gấp. 1 phút sau sẽ lại cười tự giễu và tự nói với bản thân rằng làm gì có ai như vậy trên đời #ahaha #đồngốc! Người xuất sắc chỉ xứng với kẻ xuất sắc. Đợi mình trèo lên bậc cao nhất, còn sợ không có người xứng với mình sao =)) haha

Nhắc lại thấy buồn cười vì ngay tại thời điểm những sự việc trên đây xảy ra chả buồn cười tí nào, mà thường là toàn áp lực và mệt mỏi khiến đầu óc mình quay cuồng và hàng tá ý nghĩ tiêu cực không hẹn mà đua nhau tấn công cái bản ngã đáng thương của mình. Nhưng không sao, thời gian mới là liều thuốc vạn năng, từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ cho dù khó giải quyết thì vẫn sẽ giải quyết được, chỉ cần cho chút thời gian thôi. Có gì khó đâu, phải không?

“Bởi vì mình không có mệnh công chúa

Vậy phải có một trái tim nữ hoàng

Dùng thái độ tích cực

Sống một cuộc đời hoàn mỹ

Mỉm cười với cả thế giới

Yêu anh hơn cả tử thần”

Chỉ có cố gắng chạy đua với thời gian, theo đuổi sự hoàn mỹ, thành công sẽ theo đuổi chúng ta. Chắc chắn không sai!!!

Hoàn thành mục tiêu năm 2016: Nghỉ việc

Rốt cuộc đã thực hiện được lời hứa với bản thân, nguyện vọng lớn nhất năm 2016: biến khỏi nơi làm mình buồn như chó cắn!

Xem lại những trang chữ quằn quại vì 2 tiếng công việc trong ba năm nay, cảm thấy mình sắp điên rồi. Hàng ngày làm quần quật không thấy ánh nắng mặt trời. Cúi đầu xây mộng vương quyền cho ai kia. Lầm lũi qua ngày như 1 con ong chăm chỉ trong 1 bầy ong vo ve trật tự và nghiêm túc. Nhưng cái nghiêm túc, cái trật tự cũng chỉ là vẻ bề ngoài, ẩn chứa bên trong tập thể đó có những thứ tồi tệ vô cùng. Bên ngoài kia, thế giới rộng lớn như thế này, vì sao cứ mãi ngồi yên đó đây? làm sao có thể nhốt tất cả cảm xúc và sống như 1 sư thầy khổ tu ở tuổi 25? Những cái mình biết đã tụt hậu mất rồi, đi đi, nhìn ra thế giới coi thiên hạ sống và chết như thế nào ở tuổi của mày.

Mình đã từng nghĩ mình rất giỏi, có thể là 1 người 25 nhưng suy nghĩ và giải quyết mọi thứ như 1 người trưởng thành U40. Sự thật thì thế nào? Có thể ổn trọng hơn nhiều đứa nhưng cũng chỉ là hàng fake, chỉ là cái vỏ thôi. Dẫu thế nào vẫn thấy non nớt lắm, vẫn chỉ là 1 đứa nhỏ trong đội ngũ những người đầu 2 thứ tóc thôi babie à.

Không thể như thế mãi được. Ngồi im và chịu trận mãi sẽ làm mòn đi cái tôi của mình mất. Biết quá nhiều những thứ thế này không ổn cho mình chút nào. Mình không còn thấy ai lương thiện trên đời nữa.

Cho nên mình đã từ chức.

Chính thức jobless từ 1-1-2017!

#okimfine #Whateveryouare #beaGoodone

Trâm

Những dòng chữ vội vã

“Mình thì lúc nào chẳng vội. Làm vội, ăn vội, đi vội và yêu thích cái gì cũng vội vàng. Tuổi tác là một yếu tố khiến cá tính xốc nổi này bị đẩy lên cao, giống như mỗi một giai đoạn bắt buộc phải trải qua của tất cả mọi người khi hoóc môn tăng động tăng quá cao so với mấy thứ khác. 😀 Tuy nhiên, mình nghi ngờ chẳng phải mới đây mà nó ra đời, có khi là từ ngày này qua tháng nọ năm nẳm nằm năm nào đã ăn sâu vào máu rồi mới khổ chứ.

Nhưng… những ngày gần đây tình trạng này càng trầm trọng hơn, có thể bản thân mình chẳng cố gắng vì niềm đam mê của bản thân mà chỉ lo làm sao để hài lòng người khác khiến cho mình dễ chết đi hứng thú với công việc này. Mình mệt rồi, có khi giới hạn bản thân mình đã đến rồi cũng nên.

Người ta làm vì tiền nên người ta cố gắng bám trụ bằng bất cứ giá nào. Người ta làm vì tình yêu với công việc, người ta sẽ ra đi khi thứ tình cảm đó phai nhạt dần đi. Một ‘nầm mồ’ chôn sống một con người là khi con người đấy tự thấy thanh thản và bình yên mãi mãi, không cần phải hít thở nữa mà có thể vĩnh viễn chôn mình ở tuổi 25.

Mình không thể nhìn thấy Trương Hoa Trâm của năm 30 tuổi sẽ ở đâu nếu mình cứ ngồi ở đây. Tiền tài? Danh vọng? Chức vụ? Không! Mình không lưu luyến ở lại vì những thứ hào nhoáng xa xỉ đó. Mình cảm thấy bản thân mình chưa chịu rời đi chỉ vì mình chưa biết sẽ đi đâu về đâu? Về đâu để tìm được niềm vui mỗi ngày và có thứ để sống chết vì nó, tối sẽ ngủ thật ngon và chờ mong ngày mới lên để bắt đâu những điều thú vị mới? Với 1 đứa đã quen đi mây về gió như mình thì ở yên 1 chỗ và không làm gì chính là một cực hình. Ai bảo về nhà sẽ bình yên? Không! Về VN cũng sợ, ở lại vùng đất này càng sợ hơn. Bản thân mình thật hèn nhát quá thể!

Mẹ mình nói mình có phúc mà không biết hưởng.

Chị mình nói kiên nhẫn ngồi đấy đi, khi nào có đường đi mới hẵng buông bỏ để ra đi.

Một người bạn nói biết bao nhiêu người muốn được như mình mà không được, mình còn trẻ còn chịu đựng được, công việc hiện tại an nhàn và dư dả tiền bạc thế lọ thế chai. (vì anh ta đâu biết những áp lực và dằn vặt mà mình đang phải chịu đựng hàng ngày)

Chỉ có bản thân mình biết. Mình làm được gì và không làm được gì.

Chỉ có bản thân mình biết cái gì phù hợp cái gì không.

Chỉ có bản thân mình biết khi nào nên dừng lại…

Chỉ là… quá khó để thừa nhận rằng bản thân là người thua cuộc.

Quẻ bói đầu năm có thể đúng, cũng có thể sai. Năm nay mọi chuyện đều suôn sẻ, thuận buồm xuôi gió. Nhưng chuyện đi về hay ở vẫn là do mình toàn quyền quyết định. Một khi đã xác định ra đi, THT mình sẽ đi nhanh- gọn- lẹ và dứt khoát 😀 Cứ chờ đấy, tạm thời cứ ngoan ngoãn ngồi lại đã hehe”.

Toàn bộ đoạn tự sự trên được viết vào 29-2-2016 và bây giờ chúng…không còn đúng nữa, nhất là đoạn cuối. 17-11-2016, bản thân mình buộc chính mình vào ngày này sẽ không còn ai thấy mình ở CPC nữa vì mình đã lên kế hoạch từ chức từ những ngày cuối năm 2015 nhiều giông bão rồi. Và không ai có thể lung lay quyết tâm giã từ tất cả vào tháng 1-2017 để ra đi tìm con đường cứu lại Trương Hoa Trâm của ngày xưa cũ- khi nhiệt huyết với những thứ mình thích chưa bao giờ mất đi…

Mình tin rằng gap-year để học hỏi những thứ mới sẽ khiến mình trẻ lại và vui vẻ hơn, quan trọng là mình sẽ có thời gian để làm nhiều thứ khác có giá trị hơn cho cuộc đời mình.

Thân ái,

Trâm

LX, 16 tháng 11 năm 2016